Tiếng nói của sự im lặng và nước mắt của nỗi sợ: 1Cr 19, Rm 9, Mt 14

Chủ nhật thứ 19 của Mùa Thường Niên năm A kết hợp ba văn bản xoay quanh sự mong manh của con người và sự hiện diện kín đáo của Thiên Chúa. 1 Vua 19,9a.11-13a kể lại sự hiện diện của Thiên Chúa tại núi Horeb: Thiên Chúa không hiện diện trong cơn gió dữ, động đất hay lửa, mà trong một tiếng nói êm dịu. Rô-ma 9,1-5 trình bày nỗi đau không ngừng của Thánh Phaolô vì Israel, một dân tộc đã nhận được những ân huệ lớn lao từ Thiên Chúa nhưng vẫn khước từ Đấng Mê-si. Mát-thêu 14,22-33 kể chuyện Chúa Giê-su đi bộ trên mặt nước và Phê-rơ, khi dám đi đến Ngài, đã chìm xuống vì sợ hãi.
I. Đọc đầu tiên: 1 Vua 19,9a.11-13a
Elias trốn khỏi Jezebel và đến núi Horeb, núi của Thiên Chúa, trong tình trạng kiệt sức và thất vọng. Chúa nói với ông: “Hãy ra và đứng trên núi trước mặt Chúa, vì Chúa sẽ đi qua” (1 Vua 19,11). Đầu tiên, có một cơn gió dữ làm vỡ nát các tảng đá; sau đó là động đất; rồi lửa. Nhưng Thiên Chúa không ở trong những hiện tượng đó. Và sau đó, một tiếng nói êm dịu, một làn gió nhẹ, một âm thanh dịu dàng. Khi nghe tiếng nói, Elias che mặt bằng áo choàng.
Sự hiện diện của Thiên Chúa tại Horeb sửa chữa sự mong đợi của Elias: nhà tiên tri từng khiến lửa từ trời xuống (18,38) nay nhận ra Thiên Chúa không phải là Đấng của những màn biểu diễn, mà là Đấng của sự hiện diện kín đáo. Sự tin tưởng trưởng thành không tìm kiếm những dấu hiệu ấn tượng: nó học cách nhận biết Thiên Chúa trong tiếng nói che khuất bởi tiếng ồn của thế giới.
II. Đọc thứ hai: Rô-ma 9,1-5
Thánh Phaolô thú nhận một cách chân thành: “Tôi nói sự thật trong Chúa Giê-su, không nói dối: lương tâm tôi chứng thực cho tôi trong Thánh Linh. Tôi đau buồn và lòng tôi quặn thắt” (Rô-ma 9,1-2). Nguyên nhân là do Israel, anh em theo thịt của ông. Danh sách những ân huệ mà Israel nhận được thật ấn tượng: “sự chấp nhận làm con nuôi, vinh quang, giao ước, luật pháp, thờ phượng, lời hứa, tổ phụ” (v.4), và đặc biệt là “Chúa Cứu Thế theo thịt, Đấng từ giữa họ ra, theo Chúa Giê-su” (v.5). Phaolô không lên án Israel: ông đau buồn vì họ. Nỗi đau của Phaolô không phải là sự tuyệt vọng của người mất đức tin, mà là tình yêu dành cho những người anh em đang chìm xuống, giống như Phê-rơ trong Phúc Âm.
III. Phúc Âm: Mát-thêu 14,22-33
Sau khi Chúa Giê-su nhân phúc cho năm ngàn người, Ngài ra lệnh cho các môn đồ lên thuyền và Ngài ở lại một mình trên núi cầu nguyện. Khoảng giữa đêm, Ngài đến với các môn đồ đang đi trên mặt nước. Họ sợ hãi, nghĩ rằng họ thấy ma. Chúa Giê-su nói: “Hãy can đảm, ta đây. Đừng sợ” (Mát-thêu 14,27).Pedro đáp lại với một đề nghị táo bạo: «Lạy Chúa, nếu Ngài, xin hãy cho tôi đi theo Ngài trên mặt nước» (v.28). Chúa Giêsu nói: «Đến đi». Pedro rời thuyền và bước đi trên mặt nước. Nhưng khi thấy gió mạnh, ông sợ và bắt đầu chìm: «Lạy Chúa, cứu tôi»! (v.30). Chúa Giêsu ngay lập tức duỗi tay ra, nắm lấy ông và nói: «Người có đức tin nhỏ bé, tại sao ngươi lại nghi ngờ»? (v.31). Khi họ lên thuyền, gió ngừng thổi. Những người trên thuyền thờ phượng Ngài: «Thật ngài là Con Thiên Chúa» (v.33). Pedro không thất bại vì thiếu can đảm: ông dám yêu cầu điều không thể và dám rời thuyền. Ông thất bại khi chuyển sự chú ý khỏi Chúa Giêsu sang gió. Sợ hãi không đến từ bên ngoài: nó đến từ bên trong, khi sự chú ý bị dịch chuyển.IV. Maria và tiếng nói của sự im lặngSự hiện diện của Thiên Chúa trong 1 Vua 19 diễn ra trong sự im lặng: Thiên Chúa không ở trong gió hay trong lửa, mà ở trong cơn gió nhẹ. Maria, theo truyền thống, là hình ảnh của sự im lặng mà Thiên Chúa nói. Luca lặp lại hai lần cử chỉ tương tự: «Maria giữ tất cả những điều này trong lòng và suy ngẫm chúng» (Lc 2,19. 2,51). Sự suy ngẫm của Maria không phải là sự bất động: đó là sự chú ý nhận ra tiếng nói của sự im lặng khi thế giới gây ồn ào.Pedro chìm khi nhìn vào gió: khi chuyển sự chú ý khỏi Chúa Giêsu sang màn trình diễn. Maria không bao giờ chuyển sự chú ý: không khi thiên thần loan báo điều không thể, không khi Giô-sê muốn từ bỏ cô, không khi Hê-rô-đê truy đuổi Con Thiên Chúa, và không khi Ngài gần đến thập giá. Đức tin của Maria không phải là sự thiếu sợ hãi: nó là sự từ chối để sợ hãi lấn chiếm vị trí của Thiên Chúa. Pha-lê khóc than cho Ít-ra-en trong Rô-ma 9, và nỗi đau ấy mang tính mari học: Maria, con gái của Ít-ra-en, đại diện cho câu trả lời mà Ít-ra-en được kêu gọi đưa ra và cô đã đưa ra thay mặt cho tất cả mọi người. Lời đồng ý của cô trong Sự Công Năng là tiếng nói của sự im lặng đáp lại tiếng nói im lặng của Thiên Chúa.
Chuyên ngành Mariologia Sau Đại học
Bạn muốn sâu sắc hơn trong việc học về Mariologia? Hãy tìm hiểu về Chứng chỉ Sau đại học về Mariologia của Locus Mariologicus – một chương trình đào tạo học thuật kết hợp chặt chẽ thần học nghiêm ngặt, đời sống tâm linh và truyền thống sống động của Giáo hội.
Responses