Thiên Chúa đã gửi Con của Ngài, sinh ra từ một người phụ nữ: Nm 3, Ga 4 và Maria, mẹ của Thiên Chúa, trong Lc 2.
Evangelium: Lc 2,16-21Những người chăn cừu vội vã đến Bethlehem và tìm thấy Maria, Giuse và Đứa trẻ nằm trong máng cỏ (Lc 2,16). Khi họ nhìn thấy, họ kể lại những điều được nói với họ về Đứa trẻ ấy, và tất cả những người nghe đều ngạc nhiên trước những gì những người chăn cừu kể lại (v.17-18). “Nhưng Maria giữ gìn tất cả những điều này trong lòng, suy nghĩ về chúng” (v.19). Khi đã hoàn thành tám ngày để cắt bì, họ đặt tên cho Đứa trẻ là Giêsu, tên mà thiên thần đã truyền cho Ngài trước khi Ngài được thụ thai (v.21). Câu 19 là một trong những câu văn đậm nhất trong Phúc Âm của Luca: trong khi những người chăn cừu nói và những người nghe ngạc nhiên, Maria giữ gìn và suy ngẫm. Động từ “giữ gìn” ngụ ý một sự bảo tồn tích cực, không phải thụ động: bà ghi nhớ những sự kiện và giữ chúng sống động. Động từ “suy ngẫm” ngụ ý rằng bà đối mặt và kết hợp những gì bà thấy với những gì bà biết, những lời của thiên thần, những tiên tri của Simeon, và các văn bản của Kinh Thánh. Maria là người đầu tiên trong việc tư duy đức tin từ những gì bà thấy và nghe.IV. Maria – Mẹ Thiên ChúaNgày lễ 1 tháng Giêng là lễ hội Marian đặc biệt nhất vì danh hiệu “Mẹ Thiên Chúa” (Theotókos bằng tiếng Hy Lạp, Dei Genitrix bằng tiếng Latinh) là danh hiệu sâu sắc và đậm đà nhất mà truyền thống Kitô giáo đã trao cho Maria. Danh hiệu này sâu sắc vì nó đi đến gốc rễ: nó không chỉ nói rằng Maria là thánh thiện, đẹp đẽ, tinh khiết hay là một tấm gương, mà còn nói rằng Con mà bà sinh ra là Thiên Chúa. Nó đậm đà vì nó chứa đựng toàn bộ thần học Kitô giáo: nếu Giêsu là Thiên Chúa và Maria là Mẹ Ngài, thì Maria là Mẹ Thiên Chúa. Epheso (431) đã định nghĩa danh hiệu này không phải để ca ngợi Maria mà để bảo vệ đức tin về Chúa Giêsu chống lại những người tách biệt Chúa Giêsu con người khỏi Lời Thiên Chúa. Gal 4 nói rằng Con Thiên Chúa đã “được sinh ra từ một người phụ nữ”: người phụ nữ ấy không chỉ sinh ra một bản chất mà là một Vị Nhân, và Vị Nhân ấy là Con vĩnh cửu của Cha. Xuất 6 yêu cầu đặt tên của Chúa trên Israel: tên mà Maria đặt cho Con, Giêsu, là tên cứu rỗi. Lc 2,19 cho thấy Maria giữ gìn và suy ngẫm: bà là hình mẫu của người tín hữu không chỉ ca ngợi bí ẩn mà còn để bí ẩn phát triển bên trong họ. Vào ngày đầu tiên của năm mới, Giáo hội đặt mọi thời gian dưới sự bảo trợ của Maria: bà đã giữ gìn Con trong chín tháng, bà đã đưa Ngài ra thế giới vào dịp Giáng Sinh, và bà cầu thay cho chúng ta trong mỗi ngày của năm mới bắt đầu.Lễ mừng kính Mẹ Thiên Chúa, được cử hành vào ngày 1 tháng Giêng, ngày đầu tiên của năm dương lịch, là lễ kỷ niệm cổ xưa nhất trong lịch lễ Roma về Đức Mẹ và là sự hoàn thành thần học của dịp Giáng Sinh. Sách Xuất Hành 6,22-27 truyền đạt lời chúc phúc linh mục mà Chúa đã truyền cho Aaron và con trai ông, nói rằng: “Chúa sẽ ban phước cho ngươi và giữ ngươi an toàn. Chúa sẽ chiếu sáng khuôn mặt ngươi và ban cho ngươi ân sủng. Chúa sẽ quay mặt về phía ngươi và ban cho ngươi hòa bình.” Và ngài giải thích: “Họ sẽ đặt tên của Ta trên con dân Israel, và Ta sẽ chúc phúc cho họ” (v.27). Lời chúc phúc linh mục trong Sách Xuất Hành là một trong những văn bản cổ xưa nhất trong Kinh Thánh và nằm ở trung tâm của nghi lễ Do Thái và Kitô giáo. Nó có cấu trúc ba phần: chúc phúc và bảo vệ, ánh sáng và ân sủng, sự hiện diện và hòa bình. Sự tiến triển này chuyển từ sự bảo vệ bên ngoài đến sự soi sáng bên trong và đạt đến đỉnh cao là hòa bình. Tên của Chúa được đặt trên Israel là dấu hiệu của sự thuộc về: ai được chúc phúc thuộc về Chúa. Lời chúc phúc mà Aaron tuyên bố là tiên báo cho lời chúc phúc mang tên Chúa Giêsu, “Đấng Cứu Thế”, mang đến cho thế giới: vị Aaron mới là Con Thiên Chúa.
II. Đoạn Tin Mừng theo Thánh Phaolô: Galát 4,4-7
Sứ đồ Phaolô trình bày đức tin về Sự Nhập Thể một cách chính xác về mặt thần học: “Khi đã đến thời gian hoàn hảo, Thiên Chúa đã gửi Con của Ngài, Đấng được sinh ra bởi Đức Maria, dưới luật pháp” (Galát 4,4). Câu văn này nêu ra hai sự sinh ra: được sinh ra từ Thiên Chúa (gửi bởi Cha) và được sinh ra từ một người phụ nữ (được Đức Maria sinh ra). Mục đích song song là: “để giải cứu những người dưới luật pháp, để chúng ta được nhận làm con cái Thiên Chúa” (v.5). Và bằng chứng về sự hiện diện của Thánh Thần: “và vì vậy, Thánh Thần của Ngài đã được đổ đầy vào trái tim chúng ta, kêu lên: ‘Abba, Cha'” (v.6). “Vì vậy, chúng ta không còn là nô lệ, nhưng là con cái; và nếu là con cái, thì Thiên Chúa là Cha của chúng ta” (v.7). Phaolô không đề cập trực tiếp đến Đức Maria, nhưng cụm từ “được sinh ra từ một người phụ nữ” là nền tảng thần học cho danh hiệu “Mẹ Thiên Chúa”. Công đồng Ephés (431) xác định rằng từ chối danh hiệu Theotokos cho Đức Maria là phủ nhận Sự Nhập Thể. Lễ kỷ niệm ngày 1 tháng Giêng không chỉ tôn vinh Đức Maria mà còn kỷ niệm bí ẩn mà bà mang đến.
Chuyên ngành Mariologia Sau Đại học
Bạn muốn sâu sắc hơn trong việc học về Mariologia? Hãy tìm hiểu về Chứng chỉ Sau đại học về Mariologia của Locus Mariologicus – một chương trình đào tạo học thuật kết hợp chặt chẽ thần học nghiêm ngặt, đời sống tâm linh và truyền thống sống động của Giáo hội.Bạn có muốn nghiên cứu Mariologia một cách nghiêm túc?
Bài viết này được lấy cảm hứng từ các tác phẩm trong thư viện của Locus Mariologicus. Chuyên ngành Sau đại học về Mariologia sẽ đưa bạn đến cùng nguồn gốc đó, với sự hướng dẫn học thuật: Kinh Thánh, Các Cha của Giáo hội và Giáo huấn, từ Dogma đầu tiên đến các vấn đề đương đại.
Responses