Vì sự thiếu thốn, bà Maria đã từ bỏ tất cả: bà dâng cả bản thân mình.

Ex penuria sua omnia: Maria e o dom total de si mesma

Bà ấy đã gửi tất cả những gì bà có, cả cuộc sống của mình.
Mc 12,44

Chương trình của người góa phụ khi bỏ hai đồng xu vào kho báu (Mc 12,41-44) là một trong những đoạn ngắn và sâu sắc nhất trong Phúc Âm của Thánh Mark. Chúa Giêsu quan sát những người giàu có đóng góp nhiều vào kho báu và sau đó là người góa phụ nghèo nàn, người đã bỏ “hai đồng xu, tức là một đồng xu nhỏ” – đồng tiền nhỏ nhất thời đó. Ngài bình luận: “Người góa phụ này đã bỏ nhiều hơn tất cả những người khác. Bởi vì họ đã bỏ những gì còn lại cho họ, nhưng bà, từ sự nghèo khó của mình, đã bỏ cả cuộc sống của mình.”Trong thần học, người góa phụ này là hình ảnh cảm động nhất của Đức Mẹ Maria: người đã trao “cả cuộc sống của mình” cho Thiên Chúa, không giữ lại gì, không tính toán chi phí. Toàn bộ thần học về sự hiến dâng hoàn toàn được tóm tắt trong câu nói tiếng Latinh: *Ex Penuria Sua*.I. *Ex Penuria Sua*: Người góa phụ và những người giàu có, hai cách cho đi… (tiếp nội dung còn lại)Ex Penuria Sua – Từ hai từ truyền cảm hứng trong Phúc Âm nảy sinh toàn bộ thần học về sự toàn vẹn của ân sủng. Sự tương phản mà Mark thiết lập là triệt để: những người giàu cho đi những gì ” dư dả” (ek tou perisseuontos). Người góa phụ cho đi những gì ” thiếu” (ek tēs hysterēseōs). Tiêu chí đánh giá của Chúa Giêsu không phải là số lượng tuyệt đối, mà là tỷ lệ và thái độ nội tâm. Những người giàu cho đi rất nhiều về mặt tuyệt đối, nhưng những gì họ cho là ” ngoài” không ảnh hưởng đến sự an toàn, thoải mái hay tự do của họ. Người góa phụ cho đi ít về mặt tuyệt đối, nhưng những gì cô cho là ” tất cả” ảnh hưởng đến sự tồn tại của cô.Nguyên tắc đánh giá này, không phải là số lượng mà là toàn bộ, là một trong những nguyên tắc triệt để nhất của Phúc Âm. Theo logic con người thông thường, điều quan trọng là kết quả có thể đo lường được. Theo logic của Phúc Âm, điều quan trọng là thái độ của trái tim: đến mức nào món quà này có ý nghĩa đối với người cho? Hai đồng xu đại diện cho ” tất cả” có giá trị hơn về mặt tình yêu hơn những khoản tiền lớn đại diện cho ” không có gì” từ quan điểm của sự mất mát.Truyền thống tâm linh nhận thấy trong câu chuyện về người góa phụ mô hình của “sự nghèo khó truyền giáo” mà Chúa Giêsu tuyên bố trong Lời Dạy trên Núi (Mt 5,3): “Phúc cho những người nghèo tinh thần, vì nước thiên đàng là của họ”. Sự nghèo khó truyền giáo không phải là sự bất hạnh không tự nguyện, mà là sự tự do tự nguyện không bám víu vào tài sản như một bảo đảm cho sự an toàn của chính mình. Người góa phụ cho đi ” tất cả những gì cô có” là ” nghèo tinh thần” theo nghĩa sâu sắc nhất: cô không còn gì khác để dựa vào ngoài Thiên Chúa.Việc đặt câu chuyện này trong bối cảnh của Mark là có chủ ý: ngay trước đó, Chúa Giêsu đã chỉ trích những người viết kinh thánh làm ” tàn phá nhà của những người góa phụ” (Mc 12,40). Ngay sau đó, Ngài tiên tri sự phá hủy Đền Thờ (Mc 13,1-2). Người góa phụ cho đi ” tất cả” trong một hệ thống ” tàn phá” những người nghèo là một lời phê bình ngụ ý đối với hệ thống tôn giáo vốn lẽ ra phải bảo vệ cô. Và sự phá hủy Đền Thờ tiếp theo gợi ý rằng thờ phượng chân chính không phải là những khoản quyên góp lớn của những người giàu, mà là sự hiến dâng toàn bộ của những người nghèo mà Chúa Giêsu đã ca ngợi.II. Maria như anawim: người nghèo trước Chúa GiêsuAnawim (người nghèo) là thuật ngữ Do Thái chỉ những người hoàn toàn phụ thuộc vào Thiên Chúa. Trong Kinh Thánh, những người anawim thường là nạn nhân của sự áp bức và bất công. Họ là những người không có quyền lực hay sự bảo vệ, và sự hy vọng duy nhất của họ là Thiên Chúa.Maria, Mẹ Chúa Giêsu, được mô tả là một người anawim theo nhiều khía cạnh. Cô là một phụ nữ nghèo, đến từ một gia đình khiêm tốn ở vùng đất Galilê. Cô không có sự bảo vệ hay quyền lực thế giới, và sự tồn tại của cô phụ thuộc hoàn toàn vào Thiên Chúa. Trong khi nhiều người giàu có và quyền lực tìm cách bảo vệ bản thân bằng cách tích lũy tài sản và quyền lực, Maria đã chọn sự nghèo khó và sự phụ thuộc hoàn toàn vào Thiên Chúa.Sự nghèo khó của Maria không chỉ là về mặt vật chất, mà còn là sự nghèo khó về tinh thần. Cô không tìm kiếm sự an ủi hay sự đảm bảo từ thế giới hay từ những người khác, mà tìm kiếm sự an ủi và sự đảm bảo từ Thiên Chúa. Sự khiêm nhường và sự phụ thuộc của cô vào Thiên Chúa là sự phản ánh của sự nghèo khó truyền giáo mà Chúa Giêsu đã dạy.Maria, như một người anawim, là hình ảnh của sự tin tưởng hoàn toàn vào Thiên Chúa. Cô tin tưởng rằng Thiên Chúa sẽ chăm sóc và bảo vệ cô, ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn nhất. Sự tin tưởng này là nền tảng của cuộc sống của cô và là nguồn sức mạnh giúp cô vượt qua những thử thách.Sự nghèo khó của Maria cũng là sự phản ánh của tình yêu vô điều kiện của cô dành cho Thiên Chúa và cho nhân loại. Cô sẵn sàng từ bỏ mọi thứ, kể cả sự an toàn và sự thoải mái của chính mình, để phục vụ Thiên Chúa và mang lại sự cứu rỗi cho nhân loại. Sự hy sinh của cô là sự thể hiện của tình yêu và sự cống hiến hoàn toàn cho Thiên Chúa.Maria, như một người anawim, là ví dụ sống động về sự nghèo khó truyền giáo và sự tin tưởng vào Thiên Chúa. Cuộc đời của cô là lời chứng cho sức mạnh của sự tin tưởng và sự khiêm nhường, và là nguồn cảm hứng cho những người theo Chúa Giêsu sống một cuộc đời dựa trên sự phụ thuộc vào Thiên Chúa và tình yêu vô điều kiện.Ex Penuria Sua – là một biểu hiện Phúc Âm tìm thấy ở Maria sự hiện thực hóa cao nhất: Người trinh nữ ban tặng mọi thứ vì đã nhận mọi thứ như một ân huệ.Khái niệm về Anawim, hay những người “nghèo của Chúa”, những người khiêm nhường mong chờ mọi điều từ Thiên Chúa và không dựa vào tài nguyên của chính mình, là trung tâm để hiểu về Maria. Bài ca Magnificat (Lc 1,46-55) là bài ca đặc trưng của những người Anawim: “Người nhìn thấy sự khiêm nhường của nô lệ của Ngài (…) đã đuổi những người giàu có đi tay không” (Lc 1,48.53). Maria tự nhận mình là những người khiêm nhường mà Thiên Chúa đã nâng cao và những người nghèo mà Thiên Chúa đã ban phước. “Ex Penuria Sua” (từ sự nghèo khó của mình) của người góa phụ là hình thức Phúc Âm của tình trạng những người Anawim.“Nghèo” của Maria không chỉ đơn thuần là về mặt kinh tế (dù gia đình ở Nazareth có hoàn cảnh khiêm tốn, như việc dâng chim bồ câu trong Lễ Đánh Dấu (Lc 2,24), tham chiếu Lv 12,8). Đó là sự nghèo khó tinh thần của những người Anawim: nhận thức rằng mọi thứ mà mình có và mình là đều đến từ Thiên Chúa, và sẵn sàng trả lại mọi thứ cho Thiên Chúa khi Ngài yêu cầu. Sự nghèo khó tinh thần này được người góa phụ hai đồng xu thể hiện: cô không có sự an toàn con người để dựa vào, sự an toàn duy nhất của cô chỉ là Thiên Chúa.Sự kiện Công bố (Anunciação) thể hiện Maria như một người Anawim: khi thiên thần báo cho cô về kế hoạch của Thiên Chúa, cô không có nguồn lực con người để đáp lại, không có sự bảo vệ của chồng (chưa sống với Joseph), không có địa vị xã hội để bảo vệ mình trước một cuộc mang thai trước hôn nhân, không có quyền lực để chống lại sự không hiểu. Cô chỉ có hai đồng xu, đức tin và lời “vâng” của mình, và cô dâng tất cả cho Thiên Chúa mà không giữ lại gì. Việc dâng hiến toàn bộ này là hình mẫu cho toàn bộ đời sống tâm linh của Maria: trao cho Thiên Chúa “mọi thứ mình có”, ngay cả khi “mọi thứ mình có” dường như rất ít.Nhiều nhà giải thích Kinh Thánh từ thời phụng vụ và Trung Cổ đã công nhận mối liên hệ giữa người góa phụ hai đồng xu và Maria. Thánh Ambrose Milan, trong một trong những bình luận của ông về Phúc Âm của Thánh Lucas, đã so sánh rõ ràng “totam victum suum” (mọi thứ của cô) của người góa phụ với “fiat” (lời đồng ý) của Maria: trong cả hai trường hợp, sự cống hiến toàn bộ xác định sự vĩ đại của hành động, không phải vẻ bề ngoài. Người góa phụ đã dâng hai đồng xu. Maria đã dâng một “fiat”. Nhưng trong cả hai trường hợp, điều được dâng là “mọi thứ cô có”.Lễ Thứ Bảy Maria, kỷ niệm chính là logic của “Ex Penuria Sua”: sự nghèo khó tin tưởng trao mình hoàn toàn vào bí ẩn của Thiên Chúa.O Sábado e a Devoção a MariaSábado, ngày dành riêng trong Liturgia Chung cho Đức Mẹ, mang một sự giàu có về mặt Kinh Thánh: Thứ Bảy là ngày “nghỉ ngơi trong Đức Chúa” (Sáng Thế Ký 2,2-3), ngày con người, sau khi ngừng lao động, nhận ra mình không phải là Tạo Hóa mà là tạo vật. Sự “nghỉ ngơi trong Đức Chúa” mà Thứ Bảy tôn vinh có biểu hiện hoàn hảo nhất ở Maria, Đấng “nghỉ ngơi” trong Đức Chúa bằng lời “vâng” của mình, là sự hoàn thành trọn vẹn tinh thần của Thứ Bảy. Trong sự tĩnh lặng của ngày Thứ Bảy, câu “tất cả từ sự thiếu thốn của nàng” (Ex Penuria Sua) vang vọng như một lời cầu nguyện marian của món quà toàn diện.Devotio Năm Thứ Bảy Đầu TiênDevotio năm Thứ Bảy đầu tiên, được đề xuất trong Thông điệp Fatima (1917), có nền tảng Liturgia và Thần học như sau: Thứ Bảy như ngày chuộc lỗi và tôn kính Trái Tim Vô Nhiễm của Đức Mẹ. Thực hành năm Thứ Bảy đầu tiên với tinh thần chuộc lỗi là hình thức thờ phượng cụ thể để “trao cho Đức Mẹ điều thuộc về Đức Mẹ”, công nhận vai trò của bà trong kế hoạch cứu rỗi và đáp lại với sự trung thành yêu thương đòi hỏi. Đây là sự tái hiện của hình ảnh người góa phụ hiến hai đồng xu: không phải là một món quà lớn, nhưng là sự hiến dâng “tất cả những gì mình có” với toàn bộ tâm hồn.Liturgia Các GiờLiturgia Các Giờ, với các bài đọc, Laudes, Vésperas, Completas, dành cho Thứ Bảy những văn bản marian đặc biệt: các bài ca, bài đáp, cầu nguyện ca ngợi Maria như “chừng kết thúc tuần” hướng đến “Ngày Chúa” (Chủ Nhật). Cấu trúc Liturgia này thể hiện trực giác rằng Maria đứng giữa “thời gian” và “vĩnh cửu”: Đấng đã “trao tất cả những gì mình có” cho Đức Chúa nay ngự trong vĩnh cửu mà mỗi Chủ Nhật tiên phong và Thứ Bảy chuẩn bị.Tất Cả Những Gì Mình Có“Tất cả những gì mình có” của người góa phụ, “thực phẩm toàn bộ” của bà, gợi nhớ đến sự hiện diện eucaristi mà truyền thống hiếm khi khám phá: người góa phụ hiến dâng “tất cả những gì mình có” tiên đoán Maria, Đấng đã trao cho thế giới Bánh Cuộc Sống, “thực phẩm” của toàn nhân loại. Bà đã trao “tất cả những gì mình có”, và điều bà có là Con Thiên Chúa, một món quà vượt quá mọi sự hy sinh. Bà thực hiện trọn vẹn cử chỉ của người góa phụ.IV. “Của Cái Còn Lại” so với “Tất Cả Những Gì Mình Có”: Hai Phong Cách Sống Cơ ĐốcSự khác biệt giữa hai phong cách sống Cơ Đốc được tóm tắt trong Ex Penuria Sua: hiến dâng những thứ dư thừa hay trao mình hoàn toàn.So sánh giữa việc hiến dâng “cái còn lại” và người góa phụ hiến “tất cả những gì mình có” làm sáng tỏ hai kiểu sống Cơ Đốc khác nhau mà lịch sử luôn biết đến: kiểu sống tuân thủ, hiến dâng cho Đức Chúa những điều bắt buộc, những điều không gây tổn thất, không ảnh hưởng đến an toàn cơ bản, và kiểu sống trao mình hoàn toàn, hiến dâng cho Đức Chúa mà không tính toán chi phí, không giữ lại “vùng an toàn” cá nhân.Maria đại diện cho kiểu sống thứ hai ở hình thức cực đoan nhất. Sự trao mình của bà không được tính toán, là sự trao mình trọn vẹn. Bà không “hiến dâng cho Đức Chúa” những gì còn lại sau khi đảm bảo an toàn và kế hoạch cuộc sống của mình; bà trao “tất cả những gì mình có”, bao gồm sự trinh khiết, kế hoạch hôn nhân bình thường, an toàn xã hội, và sự hiểu biết về cuộc sống của bà. Sự cực đoan này là điều truyền thống gọi là “sự cống hiến hoàn hảo” hoặc “sự cống hiến trọn vẹn”. Về căn bản, Ex Penuria Sua của người góa phụ là chương trình sống của Maria.Thánh Teresa của Lisieux, người có mô hình linh hồn sâu sắc hướng đến Đức Mẹ, đã phát triển những gì bà gọi là “hiến dâng cho Tình Yêu Thương Xót”: không phải là hiến dâng những thứ dư thừa, mà là sự hiến dâng trọn vẹn bản thân cho tình yêu Thiên Chúa là. Hình ảnh này, lấy cảm hứng từ người góa phụ hai đồng xu và Maria, là hình thức hiện đại của tinh thần Mark 12,44 mô tả. Teresinha, người qua đời trẻ tuổi, không có công lao rõ rệt, không có ảnh hưởng xã hội, chỉ có “hai đồng xu”, là minh chứng cho rằng “tất cả những gì mình có” là đủ khi trao tặng với sự hoàn toàn.Lumen Gentium đặt vấn đề về nền tảng phúc âm cho người góa bụa. Không chỉ tu sĩ mới có thể cống hiến “tất cả”, mà cả người cha gia đình, người mẹ có con nhỏ, người lao động, sinh viên. Điều mà mỗi người “”, thời gian, năng lượng, tình yêu, sự hiện diện, có thể được cống hiến “hoàn toàn” cho Thiên Chúa và cho người khác. Maria, người đã dâng hiến “tất cả những gì bà có” trong cuộc sống thường nhật của một người phụ nữ Galilê, là hình mẫu cho sự thánh thiện “hoàn toàn” không đòi hỏi những hoàn cảnh đặc biệt.Maria, người đã trao cho Thiên Chúa “tất cả những gì bà có” bằng lời “fiat”, là biểu tượng của người góa bụa hai đồng xu: người Anawim hoàn toàn nghèo khó trước mặt Thiên Chúa lại trở thành kho báu phi thường cho thế giới.

Tham khảo

  • Hội đồng Vatican II, Lumen Gentium, chương V: “Sự kêu gọi của mọi người đến sự thánh thiện” (1964).
  • Thánh Teresa của Chúa Giêsu Trẻ, Hành động dâng hiến cho Tình yêu Thương xót (1895).
  • Đa Minh Giáo Hoàng, Redemptoris Mater, số 36-37 (1987).
  • J. Gnilka, Tín ngưỡng theo Phúc Âm của Thánh Mác, tập II (1979).
  • A. Serra, Tri thức và Sự chiêm niệm của Đức Maria (1990).

Chuyên ngành Mariologia Sau đại học

Muốn sâu sắc hóa kiến thức về Mariologia? Hãy tìm hiểu về Chứng chỉ Sau đại học Mariologia của Locus Mariologicus – một chương trình đào tạo học thuật kết hợp chặt chẽ thần học nghiêm ngặt, đời sống tâm linh và truyền thống sống động của Giáo hội.

Đăng ký hoặc tìm hiểu thêm →

Bạn có muốn nghiên cứu Mariologia một cách nghiêm túc?

Bài viết này được lấy cảm hứng từ các tác phẩm trong thư viện của Locus Mariologicus. Chuyên ngành Sau đại học về Mariologia sẽ đưa bạn đến cùng nguồn gốc đó, với sự hướng dẫn học thuật: Kinh Thánh, Các Cha của Giáo hội và Giáo huấn, từ Dogma đầu tiên đến các vấn đề đương đại.

Tìm hiểu về Chuyên ngành Sau đại học về Mariologia

Related Articles

Responses