Bảy mươi lần bảy: Sir 27, Rm 14 và dụ về người hầu không có lòng ở Mt 18.

O thứ 24 chủ nhật của Mùa Thường Niên năm A trình bày ba văn bản xoay quanh sự tha thứ vô hạn. Sir 27,30-28,7 cảnh báo rằng sự giận dữ và thù hận là điều đáng khinh bỉ, và tha thứ cho người khác là điều kiện để nhận được sự tha thứ của Thiên Chúa. Rom 14,7-9 dạy rằng không ai sống hay chết cho chính mình; chúng ta sống và chết cho Chúa. Mt 18,21-35 trả lời câu hỏi của Phêrô về số lần tha thứ: không phải bảy lần, mà là bảy mươi lần bảy. Và câu chuyện ngụ ngôn về người hầu được tha thứ mười ngàn tài năng nhưng lại không tha thứ cho người đồng nghiệp một trăm đồng. Ba văn bản này hội tụ: sự tha thứ mà Thiên Chúa ban tặng lớn hơn nhiều so với những gì được yêu cầu từ chúng ta. Không tha thứ sau khi đã nhận được sự tha thứ lớn lao như vậy là một sự mâu thuẫn phá hủy chính người được tha thứ.
I. Đọc đầu tiên: Sir 27,30-28,7
Cuốn Sách Sirácide bắt đầu bằng một chẩn đoán: «Sự giận dữ và sự phẫn nộ là điều đáng khinh bỉ: kẻ phạm tội giữ chúng trong lòng mình» (Sir 27,30). Sự thù hận không chỉ làm tổn thương mối quan hệ với người khác, mà còn làm tổn thương chính người giữ nó. Và mối liên kết với Thiên Chúa: «Tha thứ cho người khác những điều ác mà họ đã làm với bạn, và khi cầu nguyện, các tội lỗi của bạn sẽ được tha thứ» (28,2). Lời cầu nguyện của Kinh Lời Nguyện sống ở đây: «Hãy tha thứ cho chúng tôi những lỗi lầm của chúng tôi, như chúng tôi cũng tha thứ cho những kẻ đã phạm tội với chúng tôi». Cuốn Sirácide thêm một lập luận thực tiễn: «Hãy nhớ đến cuối đời và ngừng sự thù hận» (v.6). Ký ức về cái chết làm tan biến sự thù hận: trước mặt cái chết, những tổn thương nhận được trở nên nhỏ bé. «Hãy nhớ đến các điều răn và đừng giữ sự thù hận với người khác» (v.7). Ký ức về giao ước với Thiên Chúa là chất chống lại sự phá vỡ giao ước với anh chị em.
II. Đọc thứ hai: Rom 14,7-9
Phép truyền giáo của Phaolô nêu lên một nguyên tắc hướng dẫn cơ bản: «Không ai sống cho chính mình và không ai chết cho chính mình» (Rom 14,7). Sự tồn tại của con người không phải là một dự án riêng tư: nó được ghi dấu trong một mạng lưới các mối quan hệ dẫn đến Thiên Chúa. «Nếu chúng ta sống, chúng ta sống cho Chúa; nếu chúng ta chết, chúng ta chết cho Chúa. Vì vậy, dù sống hay chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa» (v.8). Và nền tảng giáo lý Kitô giáo: «Để điều này, Chúa Kitô đã chết và sống lại: để là Chúa của kẻ chết và của kẻ sống» (v.9). Ai thuộc về Chúa sống một cách không giữ thù hận với anh chị em cũng thuộc về cùng một Chúa. Sự tha thứ vô hạn trong Mt 18 có nguồn gốc từ đây: nếu chúng ta là của cùng một Chúa, thì sự xúc phạm của anh chị em không phải là ranh giới cuối cùng.
III. Phúc âm: Mt 18,21-35
Phêrô hỏi: «Lạy Chúa, con sẽ tha thứ cho anh em của con bao nhiêu lần anh ta phạm tội chống lại con? Đến bảy lần?» (Mt 18,21). Đề xuất của Phêrô đã rất hào phóng: truyền thống Do Thái nói về ba lần. Giê-su trả lời: «Không, không đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy» (v.22). Con số này không phải là theo nghĩa đen: nó là sự tan biến giới hạn. Sau đó, Giê-su kể câu chuyện ngụ ngôn giải thích tại sao.Một vị vua muốn thu nợ từ những người hầu của mình. Một người hầu trình bày rằng ông nợ vua mười ngàn tài năng, một khoản nợ quá lớn, không thể trả được. Người hầu cầu xin. Vua «xót thương ông, tha cho ông và xóa nợ» (v.27). Ra khỏi nơi đó, người hầu gặp một người khác nợ ông một trăm denário, một khoản nợ nhỏ bé. Ông nắm lấy cổ người kia. Người kia cũng cầu xin với những lời cầu xin giống hệt. Người hầu từ chối và ra lệnh bắt giữ người kia. Những người hầu khác kinh ngạc và kể lại cho vua nghe. Vua giận dữ ném người hầu không có lòng vào tay những kẻ tra tấn. Kết luận: «Như vậy, Cha các ngươi trên trời sẽ đối xử với các ngươi, nếu các ngươi không tha thứ, từ tận lòng, cho anh em của mình mỗi người một cái» (v.35). Sự chênh lệch giữa mười ngàn tài năng và một trăm denário là trọng tâm của dụ ngôn: những gì Thiên Chúa tha thứ là lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta được yêu cầu tha thứ cho người khác.
IV. Maria và sự tha thứ từ trái tim
Không có trong Phúc Âm bất kỳ lời phàn nàn, sự oán hận hay cáo buộc nào từ Maria nhắm vào ai đó: không phải Judas đã phản bội Con, không phải Peter đã phủ nhận Ngài, không phải binh lính đã đóng đinh Ngài, cũng không phải các trưởng lão đã kết án Ngài. Sự im lặng này rất hùng biện: nó không phải là sự thiếu cảm xúc, mà là sự tha thứ. Maria sống theo Sir 27,30-28,7 mà không cần đọc nó: bà không giữ giận dữ, không nuôi dưỡng sự phẫn nộ, nhớ đến kết cục và chấm dứt sự thù hận mà người khác có thể gây ra cho bà. Rom 14,7-9 nói rằng không ai sống hay chết cho chính mình; Maria sống điều này một cách triệt để. Cuộc đời bà dành cho Con và Cha, và Sự thăng thiên là sự «chết cho Chúa» trở thành cuộc sống trọn vẹn trong Thiên Chúa. Dụ ngôn về người hầu không có lòng đặt ra câu hỏi về sự tha thứ «từ tận lòng» (Mt 18,35). Maria tha thứ từ tận lòng bởi vì Magnificat của bà tiết lộ một trái tim không tích lũy những oán hận của chính mình: bà vui mừng trong sự thương xót của Thiên Chúa, và ai được nhận sự thương xót thì không thể không yêu thương anh em của mình.Chuyên ngành Mariologia sau đại học
Bạn muốn đào sâu hơn về học thuyết về Đức Mẹ Maria? Hãy tìm hiểu về Chứng chỉ Sau đại học về Mariologia của Locus Mariologicus – một chương trình đào tạo học thuật kết hợp chặt chẽ thần học nghiêm ngặt, đời sống tâm linh và truyền thống sống động của Giáo hội.
Responses